CHÀO MỪNG KỶ NIỆM 96 NĂM NGÀY TRUYỀN THỐNG NGÀNH TUYÊN GIÁO CỦA ĐẢNG (01/8/1930 - 01/8/2026)GIỮ TRỌN NIỀM TIN, TIÊN PHONG TRÊN MẶT TRẬN TƯ TƯỞNG - VĂN HÓA CỦA ĐẢNG!

Trang chủTIN TỨC - SỰ KIỆN“MẮT THẦN” THẦM LẶNG TRONG CHIẾN DỊCH HỒ CHÍ MINH
Chính trị

“MẮT THẦN” THẦM LẶNG TRONG CHIẾN DỊCH HỒ CHÍ MINH

2026-04-30 41 lượt xem

Trong những ngày tháng Tư lịch sử của Chiến dịch Hồ Chí Minh, khi từng cánh quân thần tốc tiến về Sài Gòn, có một lực lượng âm thầm hoạt động phía sau chiến tuyến, không nổ súng, không lộ diện, nhưng lại nắm giữ “mạch sống” thông tin của toàn chiến dịch. Đó là Đài Trinh sát kỹ thuật thuộc Đại đội 111, An ninh Khu 8 – những “mắt thần” lặng lẽ góp phần làm nên thắng lợi trọn vẹn của ngày 30/4/1975.

“MẮT THẦN” THẦM LẶNG TRONG CHIẾN DỊCH HỒ CHÍ MINH
Thiếu tướng Võ Minh Trí

Giữa không khí sục sôi của Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân 1975, Thiếu tướng Võ Minh Trí khi ấy chỉ là chàng thanh niên 18 tuổi, mang trong mình dòng máu cách mạng từ gia đình giàu truyền thống yêu nước, đã lên đường nhập ngũ. Năm 1975, ông được phân công làm chiến sĩ thông tin tại Đài trinh sát kỹ thuật, một vị trí thầm lặng nhưng mang trọng trách đặc biệt.

Nhiệm vụ của tổ trinh sát kỹ thuật là “nghe” và “nhìn” bằng tín hiệu – thu nhận, phân tích mọi thông tin liên lạc của địch. Từ những tín hiệu vô tuyến tưởng chừng rời rạc, họ dựng lên bức tranh toàn cảnh về bố trí lực lượng, kế hoạch rút chạy hay thay đổi chiến thuật của các đơn vị như Sư đoàn 5, 22, 25 và hệ thống phòng thủ quanh Sài Gòn. Trong bối cảnh địch liên tục tung ra các biện pháp nghi binh, chính lực lượng này đã giúp Bộ Chỉ huy bóc tách thật – giả, xác định đúng mục tiêu then chốt, tạo nên thế chủ động chiến lược.

Những dòng tin được truyền đi không chỉ là dữ liệu, mà là “mệnh lệnh của thời cơ”. Nhờ nguồn tin trinh sát kỹ thuật theo thời gian thực, các đơn vị như Trung đoàn 88, Trung đoàn 24, Đặc công 429 và lực lượng vũ trang địa phương đã đánh sâu, đánh nhanh, chiếm lĩnh các mục tiêu trọng yếu như Kho xăng Nhà Bè, Tổng nha Cảnh sát, Bộ Tư lệnh Hải quân ngụy… Mỗi quyết định tấn công chính xác là kết tinh của hàng trăm bản tin được chắt lọc trong im lặng.

Đặc biệt, trong những ngày nước rút từ 26 đến 30/4/1975, các đài trinh sát kỹ thuật hoạt động gần như không ngừng nghỉ. Từng tín hiệu, từng biến động nhỏ của địch đều được cập nhật liên tục về Sở Chỉ huy, góp phần giúp Đoàn 232 và các đơn vị trên hướng Tây Nam siết chặt vòng vây, tiến thẳng vào “sào huyệt” cuối cùng của đối phương, khép lại chiến dịch bằng thắng lợi trọn vẹn.

Không chỉ là “tai mắt” chiến trường, lực lượng trinh sát kỹ thuật còn góp phần giữ bí mật tuyệt đối về ý đồ, thời gian và phương án tác chiến của ta, yếu tố làm nên đòn đánh bất ngờ, táo bạo và thần tốc.

Nửa thế kỷ trôi qua.

Gặp lại Thiếu tướng Võ Minh Trí trong một buổi chiều tháng Tư yên bình, thật khó hình dung người đàn ông với nụ cười hiền hậu ấy từng trải qua những giờ phút căng thẳng đến nghẹt thở của chiến tranh.

Ông vẫn nhanh nhẹn, vẫn ánh mắt sáng và giọng nói ấm. Nhắc về quá khứ, ông không nói nhiều về mình, chỉ kể về những đêm không ngủ, về niềm vui vỡ òa khi nghe tin các mũi tiến công thắng lợi.

Sau chiến tranh, ông tiếp tục cống hiến, trưởng thành qua nhiều cương vị, trở thành người chỉ huy mẫu mực của Quân khu 7. Những phần thưởng cao quý như Huân chương Bảo vệ Tổ quốc hạng Nhất, Huân chương Chiến công hạng Ba… là sự ghi nhận, nhưng có lẽ với ông, phần thưởng lớn nhất vẫn là được sống trong hòa bình mà thế hệ mình đã góp phần giành lại.

Nghỉ hưu, trở về cuộc sống đời thường tại phường Diên Hồng, Thiếu tướng Võ Minh Trí vẫn giữ trọn phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ. Tại địa phương, ông luôn gương mẫu, tích cực tham gia công tác Hội Cựu chiến binh, đóng góp nhiều ý kiến tâm huyết trong xây dựng phong trào quốc phòng toàn dân, giáo dục truyền thống cách mạng cho thế hệ trẻ và các hoạt động an sinh xã hội. Với bà con khu phố, ông không chỉ là người lính từng đi qua chiến tranh mà còn là một công dân mẫu mực, gần gũi, trách nhiệm, luôn sẵn sàng góp sức xây dựng phường ngày càng văn minh, nghĩa tình.

Ông lặng lẽ giúp đỡ đồng đội, chăm lo cho các gia đình chính sách, tham gia nhiều hoạt động đền ơn đáp nghĩa – như một cách tiếp nối nghĩa tình từ những năm tháng chiến tranh. Ở ông, quá khứ hào hùng không nằm lại phía sau, mà tiếp tục được viết tiếp bằng những việc làm thiết thực giữa đời thường.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng có những âm thanh không bao giờ mất đi.

Đó là tiếng tín hiệu chập chờn trong đêm tối, là nhịp tim của những người lính “nghe” chiến tranh để giữ cho Tổ quốc được bình yên.

Và trong bản hùng ca của Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân 1975, những chiến sĩ trinh sát kỹ thuật – như Thiếu tướng Võ Minh Trí – chính là những nốt trầm lặng lẽ, nhưng không thể thiếu để làm nên khúc khải hoàn của dân tộc.

 

Huyền Trân

Bình luận (0)

0/1000